Mồi tu

Đi tu phải có…mồi tu
Mồi là giới hạnh khởi từ nghiệp duyên

Và yêu phải có… mồi yêu

Mồi là vạt áo nắng chiều bay ngang

Tu không vào cửa niết bàn

Mà trong trí huệ khai hoang đất thiền

Yêu không “mồi” là yêu… điên

Là đường một chiều đi đêm một mình

Tu không “mồi”: tu vô minh

Là trong cõi tục ta rình rập ta!

Đầu năm mưa nắng ta bà

Chút tâm thọ lạc sát na tặng đời

Trong ngoài có sẵn chất mồi

Mời nhau ngồi xuống mĩm cười…thênh thang!

Advertisements

Gửi phản hồi và ý kiến đóng góp tại ô dưới đây :

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s