Viết cho người chùn chân

Đứng lên đi em,

tiếp tục hành trình… đừng quỵ ngã,

Dẫu gai đời đâm rướm máu đôi chân.

Những con đường em qua,

dẫu mịt mù, mịt mù… gió bụi;

Lời thề xưa hãy giữ mãi trong lòng.

Lang thang trong kiếp người,

tứ cố vô thân…

Em đớn đau giữa dòng đời nghiệt ngã.

Ẩn hiện quanh em,

những mặt người xa lạ,

sống lọc lừa và đầy dẫy hoài nghi.

Thăm thẳm những hố sâu,

Chập chùng muôn vàn cạm bẫy…

Hãy vững chân trong cuộc đăng trình.

Qua đêm dài sẽ đến lúc bình minh.

Thuyền về bến… sau hành trình bão tố.

Đứng dậy đi em, đừng khóc nữa…

Vết thương lòng, rồi có lúc sẽ quên!

Lê Bích Sơn
Georgia, Hoa Kỳ 12/2008

Gửi phản hồi và ý kiến đóng góp tại ô dưới đây :

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s