Tháng Hai ngậm ngùi

Nguyên Thạch

Tự tình dạo khúc ru hời
Tháng Hai song cửa trĩu trời mây giăng
Đêm nay, đêm khuất cung Hằng
Tháng Hai tuyết phủ lạc trăng ta buồn

Đâu hoa nở, vắng chim muôn
Tháng Hai Bắc cực nỗi buồn vây ta.

Tháng Hai nằm nhớ quê nhà
Xa xăm một dãi quan hà đau thương
Thái Bình chiều ngóng Quê Hương
Mờ trong sương khói trùng dương đôi bờ…

Tháng Hai đâu những vần thơ
Tình trong băng giá ngóng chờ thu sang
Bên nay không có hoa vàng
Đành đem tuyết trắng gởi sang cho người

Đêm đêm hồn nấc nghẹn lời
Chìm trong dãi trắng chơi vơi nỗi niềm
Xa người trở giấc gọi tim
Tháng Hai buồn phận làm chim ngủ vùi.

Nhân gian nào những cuộc vui
Tháng Hai cô lẻ ngậm ngùi ru ta…

2 thoughts on “Tháng Hai ngậm ngùi

  1. Tháng ba trong nỗi nhớ

    Tháng ba rồi
    Mà trời chưa mọc nắng
    Ta ươm mần hạt đắng trải qua đông
    Mùa tháng Ba
    Mùa bão tuyết mưa giông
    Thêm buốt lạnh, nhớ thương người ở lại.

    Muốn về thăm nhưng lòng sao cứ ngại
    Dĩ vãng buồn
    Hiện tại cũng cách ngăn
    Trời tháng Ba
    Bên ấy ngập ánh trăng ?
    Ta nhung nhớ chị Hằng nơi biền biệt…

    Cung Hằng ơi
    Tháng Ba ta luyến tiếc
    Thèm vần trăng
    Màu xanh biếc trời sâu

    Cõi buồn ơi
    Lữ khách biết về đâu ?
    Trời tháng ba. xuống phố bạc mái đầu
    Đầu ta trắng hay nhuộm mầu tuyết trắng.

    Ở chốn này
    Mùa đông dài trống vắng
    Mãi thèm thuồng dãi nắng ở Quê hương
    Lòng hỏi lòng hay ta vẫn còn thương…
    Chưa phai nhạt nẻo đường hương tình cũ.

    Có gì vui
    Nơi đây ta thầm nhủ
    Chim Di buồn
    Trốn ngủ đợi qua đông

    Tháng Ba rồi.
    Ta vẫn ngóng vẫn trông
    Màu áo trắng
    Chở nắng hồng vào hạ.

    Nguyên Thạch

  2. Cõi buồn đêm đông

    Thả dấu chân hoang
    Giữa đêm đông.
    Đảo chao hoang lạnh vỡ nát lòng
    Cuối phố đèn mờ huyền nhân ảnh
    Vô định
    Gót buồn lạc rừng phong.

    Lê mảnh hồn hoang
    Biết về đâu
    Về đâu ?.
    Tám hướng một bể sầu !
    Về đâu ?.
    Tê dại về đâu nhỉ
    Tiềm thức phủ ta vạn nỗi sầu.

    Cúi gục thân run dưới cội già
    Chập chờn đêm vắng
    Ngỡ bóng ma
    Từng cơn gió rít vang thâm thẳm.
    Buồn ngự trong ta
    Kiếp không nhà.

    Cô đơn phiến đá lạnh ngàn năm
    Tựa chuỗi đời ta những bước thầm
    Đá hỡi
    Ngàn năm trơ nhật nguyệt
    Trăng hỡi
    Triệu năm lẽ bóng cầm.

    Người hỡi
    Đông về em nơi đâu ?
    Ta trong giá lạnh
    Nát môi sầu
    Từng giọt máu đông thay lệ tủi
    Chắp tay cầu nguyện phép nhiệm mầu.

    Còn chút hơi tàn ta vẫn đi
    Thương đau buốt lạnh…
    Có sá chi
    Mưa giông bạc thổi đời lữ thứ
    Đâu đây âm vẳng .
    Bể sầu bi.

    Nguyên Thạch

Gửi phản hồi và ý kiến đóng góp tại ô dưới đây :

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s